Khi bản phân tích trống rỗng lại là tài liệu trung thực nhất ngành blockchain
DAO
|
Bùi Thế
|
Tôi mở một file tên PhânTich_DoAn_1.md từ một quy trình tự động. File dài hơn hai nghìn từ, nhưng không có một dòng nào nói về dự án cụ thể. Nó chỉ có các mục: Thiếu tiêu đề. Thiếu nguồn. Thiếu thông tin. Kết luận cuối cùng: Không thể phân tích. Tôi ngồi yên một lúc, rồi bật cười. Đây có lẽ là một trong những tài liệu trung thực nhất tôi nhận được trong tháng.
Trong một ngành mà ai cũng gấp rút đưa ra nhận định, một cỗ máy thừa nhận tôi không đủ dữ liệu là điều hiếm hoi. Con người thì không. Con người sẽ viết. Con người sẽ nhận định. Con người sẽ gắn một cái giá lên những thứ họ chưa từng kiểm chứng. Tôi không nói về những kẻ lừa đảo công khai. Tôi nói về một thói quen đã trở thành bản năng của giới phân tích tiền mã hoá: phân tích trước, kiểm chứng sau, và nếu không kiểm chứng được thì vẫn cứ phân tích.
Năm 2017, tôi còn là sinh viên An ninh mạng ở Nha Trang. Tôi tham gia một nhóm Telegram về ICO và được một người quen gửi hợp đồng thông minh của dự án Confido. Tôi mở mã nguồn lên, đọc, và thấy một lỗ hổng nghiêm trọng. Nhưng tôi đã không vội kết luận. Tôi so sánh với các hợp đồng tương tự, tôi kiểm tra lại từng dòng, tôi viết một bài cảnh báo với dẫn chứng cụ thể. Bài viết sau đó có hơn năm trăm lượt đọc, và dự án sụp đổ thật. Từ đó tôi rút ra một quy tắc: bất kỳ tuyên bố nào không có dữ liệu đằng sau cũng chỉ là một câu chuyện. Câu chuyện có thể hay, nhưng không phải phân tích.
Bức thông báo trống rỗng mà tôi nhận được hôm nay, dưới góc nhìn của tôi, là một lời nhắc nhở. Nó cho thấy nếu thiếu dữ liệu, một cỗ máy thông minh đến đâu cũng chỉ có thể nói không. Trong khi đó, con người với trí tưởng tượng phong phú lại có thể bịa ra cả một vũ trụ. Tôi không nói rằng con người cần phải giống máy móc. Tôi nói rằng chúng ta cần học cách nói không đủ dữ liệu trước khi nói tôi nghĩ thị trường sẽ đi lên.
Thị trường hiện tại đang giảm. Khi thị trường giảm, nỗi sợ lớn hơn tham lam. Độc giả của tôi không cần một bài phân tích động viên. Họ cần biết tài sản của họ có an toàn hay không. Họ cần biết giao thức nào đang chảy máu thanh khoản, giao thức nào đang giữ được dòng tiền. Những câu trả lời này không thể được tạo ra bằng cảm hứng. Chúng đòi hỏi dữ liệu on-chain, dòng tiền, số lượng người dùng, và sự thay đổi của TVL. Thiếu một trong những thành phần đó, những gì tôi viết ra chỉ là một tấm vé vào một canh bạc.
Nhưng ngành phân tích tiền mã hoá đang đi theo hướng ngược lại. Tôi mở Twitter, tôi thấy vô số chuyên gia khẳng định Bitcoin sẽ đạt một trăm nghìn đô la vào cuối năm mà không hề trích dẫn một nguồn dữ liệu nào. Tôi mở các hội nhóm Telegram Việt Nam, tôi thấy những bản tin được dán nhãn phân tích kỹ thuật nhưng thực chất chỉ là những dòng chữ mô tả biểu đồ bằng trực giác. Tôi đã góp phần tạo ra một phần của vấn đề này.
Khi tôi mới bắt đầu viết, tốc độ là vũ khí của tôi. Báo săn tin phải chạy nhanh hơn đối thủ. Nhưng tôi nhận ra một điều quan trọng hơn: chạy nhanh mà sai hướng thì cũng vô ích. Một bài viết dài mười lăm trăm từ về một dự án không có dữ liệu sẽ thu hút nhiều lượt xem, nhưng nó có thể khiến một người đưa ra quyết định sai lầm. Sau khi FTX sụp đổ, tôi đã dành nhiều tuần để xem lại những gì tôi viết năm 2022. Tôi viết về rủi ro tập trung hoá, nhưng tôi cũng viết những bản tin mang tính lạc quan về các giao thức mà tôi chưa từng kiểm tra kỹ. Điều đó khiến tôi cay đắng.
Câu chuyện FTX là một ví dụ hoàn hảo. Trước khi sụp đổ, FTX được coi là một trong những sàn giao dịch lớn nhất và an toàn nhất. Hàng loạt bản phân tích được xuất bản với kết luận rằng FTX có thanh khoản mạnh, được quản lý tốt, có nhiều quỹ đầu tư lớn hậu thuẫn. Nhưng nếu ai đó nhìn vào dữ liệu on-chain của ví sàn, họ sẽ thấy những dòng chuyển tiền bất thường. Dữ liệu không bao giờ nói dối, nhưng con người thì có. Vấn đề là hầu hết chúng ta đều không muốn nhìn vào dữ liệu. Chúng ta muốn tin vào câu chuyện.
Nói như vậy để làm gì? Để tôi nói về thứ quan trọng nhất trong nghề của tôi: sự xác thực. Một bài viết không cần phải đúng trong mọi chi tiết, nhưng nó phải trung thực về những gì nó không biết. Một nhà phân tích giỏi không phải người đưa ra nhiều dự đoán đúng. Một nhà phân tích giỏi là người biết chính xác ranh giới giữa dữ liệu và suy đoán.
Bây giờ, hãy nói về một thứ vừa xuất hiện và khiến mọi thứ tồi tệ hơn: trí tuệ nhân tạo. Tôi không phản đối AI. Tôi dùng AI hàng ngày để tóm tắt tài liệu, để kiểm tra chính tả, để tìm ý tưởng. Nhưng AI đang được sử dụng để sản xuất hàng loạt các bản phân tích không dữ liệu. Một người dùng AI để viết bài nhận định thị trường sẽ tạo ra một văn bản trôi chảy. Văn bản đó có thể thuyết phục. Nhưng nếu không có dữ liệu, nó chỉ là một chuỗi các câu chữ được sắp xếp hợp lý. Nó có thể khiến người đọc tin rằng có một phân tích đang diễn ra, trong khi thực chất chỉ có một cỗ máy xào nấu những thông tin đã có sẵn. Tôi đã đọc nhiều bài như vậy, và tôi nhận ra chúng bởi một đặc điểm chung: chúng không bao giờ nói tôi không biết.
Để chống lại điều đó, tôi sử dụng một khung kiểm chứng cho riêng mình. Tôi gọi nó là ba lớp dữ liệu. Lớp thứ nhất là mã nguồn. Nếu một dự án được giới thiệu là DeFi, tôi mở hợp đồng thông minh, tìm hàm rút tiền, kiểm tra xem có khoá thời gian, có nhiều chữ ký, hay có một cửa hậu nào đó không. Lớp thứ hai là dòng tiền trên chuỗi. Tôi quan sát ví lớn, tìm hiểu xem token có bị tập trung trong một nhóm địa chỉ không, dòng tiền ra vào sàn giao dịch ra sao. Lớp thứ ba là hoạt động thực của giao thức. Tôi xem số lượng người dùng, TVL, khối lượng giao dịch, và tốc độ thay đổi của chúng. Nếu cả ba lớp đều trống hoặc không thể kiểm chứng, tôi không viết. Hoặc tôi viết một cách thận trọng, để người đọc hiểu rằng đây chỉ là một quan sát ban đầu.
Khuôn khổ này không đặc biệt. Nó thậm chí còn cũ kỹ. Nhưng nó đang bị lãng quên, bởi vì tốc độ tạo ra thông tin đã vượt xa tốc độ kiểm chứng. Trong một thị trường rơi tự do, người ta cần những nhận định ngay lập tức. Họ không muốn chờ đợi một bản kiểm toán. Họ muốn một câu trả lời mua hay bán. Và những nhà phân tích cũng muốn được lắng nghe. Sự kết hợp đó tạo ra một mảnh đất màu mỡ cho những kẻ cơ hội.
Tôi vẫn nhớ lần tôi bị đồng nghiệp chế giễu vì viết quá cảm tính. Đó là mùa đông năm 2022. Tôi viết một loạt bài cảnh báo về rủi ro tập trung hoá của các sàn giao dịch. Một đồng nghiệp nam nói với tôi rằng phụ nữ thường đưa cảm xúc vào phân tích, và điều đó làm giảm giá trị của những gì tôi viết. Tôi không tranh luận. Tôi chỉ lặng lẽ thu thập dữ liệu trên chuỗi. Khi FTX sụp đổ, tôi không cảm thấy chiến thắng. Tôi cảm thấy mệt mỏi. Nhưng tôi học được một bài học sâu sắc: cảm xúc không phải là kẻ thù của phân tích. Kẻ thù của phân tích là sự thiếu trung thực, là việc ngụy trang cho cảm tính bằng những con số bịa đặt.
Bây giờ quay trở lại với bức thông báo trống rỗng mà tôi nhận được sáng nay. Tôi đã muốn vứt nó đi. Nhưng tôi đã dừng lại. Bởi vì bức thông báo đó cho tôi một cảm giác kỳ lạ: nó tôn trọng tôi. Nó không cố gắng thuyết phục tôi rằng nó hiểu tất cả. Nó nói thẳng với tôi: tôi không có đủ thông tin, vì vậy tôi không thể đưa ra kết luận. Đó là một hành động kỷ luật. Và trong một thị trường đầy tiếng ồn, kỷ luật là một thứ tài sản vô cùng hiếm.
Có thể bạn cho rằng tôi đang làm quá một sự việc đơn giản. Một template lỗi, một hệ thống được lập trình để từ chối nhiệm vụ. Nhưng tôi tin rằng có một sự tương đồng giữa template này và những gì đang xảy ra trong hệ sinh thái blockchain. Khi một giao thức DeFi công bố một bản kiểm toán an ninh, họ thường khoe tên công ty kiểm toán và con số đã vượt qua. Nhưng nếu bạn đọc kỹ, bạn sẽ thấy phạm vi kiểm toán thường giới hạn ở một số hợp đồng, trong khi giao thức có thể có nhiều hợp đồng khác. Một bản kiểm toán trung thực sẽ nói rõ ràng: chúng tôi chỉ kiểm tra phần A, phần B và phần C. Chúng tôi không thể đảm bảo cho phần D. Đó là một bản kiểm toán tử tế. Ngược lại, một bản kiểm toán tự mãn, khẳng định không có lỗ hổng nhưng không nói rõ phạm vi, thực chất là một tấm bình phong.
Tôi đã thấy quá nhiều bản phân tích dày ba mươi trang, nhưng không có một dòng dữ liệu nào. Tôi cũng đã thấy những dự án dùng một câu thần chú lặp đi lặp lại: đã được kiểm toán bởi công ty hàng đầu. Họ không nói rằng bản kiểm toán đó bỏ qua những hợp đồng quan trọng. Họ không nói rằng họ đã thay đổi mã nguồn sau kiểm toán. Họ cũng không nói rằng một bản kiểm toán không thể bảo vệ người dùng khỏi một nhà phát triển ác ý. Khi người dùng nghe thấy chữ kiểm toán, họ cảm thấy an toàn. Cảm giác an toàn đó, khi dựa trên một nền tảng thiếu trung thực, là thứ nguy hiểm nhất trên thị trường.
Điều này dẫn tôi đến một góc nhìn phản trực giác: đôi khi một câu trả lời không đủ dữ liệu có giá trị hơn một bản phân tích dài ba nghìn từ. Nền văn hoá hiện tại của chúng ta tôn vinh sự tự tin. Một nhà phân tích lên sóng truyền hình và nói tôi chắc chắn rằng sẽ được kính nể hơn một nhà phân tích nói chúng ta cần thêm dữ liệu. Nhưng trong một lĩnh vực đầy biến động như tiền mã hoá, sự tự tin thái quá thường là dấu hiệu của sự ngu dốt. Thị trường không quan tâm đến cảm xúc của bạn. Thị trường chỉ phản ánh sự khớp lệnh giữa người mua và người bán. Nếu bạn không nhìn thấy dòng lệnh, nếu bạn không nhìn thấy nguồn cung và cầu thực, mọi dự đoán của bạn chỉ là một bài thơ.
Tôi đã viết rất nhiều bài thơ như vậy trong quá khứ. Tôi không xấu hổ vì điều đó, bởi vì tôi đã trưởng thành. Nhưng tôi muốn ngành của mình trưởng thành nhanh hơn. Tôi muốn các nhà phân tích ngừng đưa ra giá mục tiêu mà không có một mô hình rõ ràng. Tôi muốn họ ngừng nói về dòng tiền thông minh mà không giải thích họ đo dòng tiền đó bằng cách nào. Tôi muốn họ nói tôi không biết thường xuyên hơn. Bởi vì khi một nhà phân tích nói tôi không biết, họ đang thể hiện sự tôn trọng với người đọc. Họ đang thừa nhận rằng họ không phải là nhà tiên tri. Họ đang mời bạn cùng suy nghĩ, thay vì ép bạn tin vào một kết luận đóng gói sẵn.
Nếu bạn là một người đọc, làm thế nào để nhận biết một bản phân tích có dữ liệu hay không? Tôi có thể đưa ra một vài dấu hiệu. Một bản phân tích nghiêm túc thường trích dẫn nguồn: một địa chỉ ví, một giao dịch, một hợp đồng thông minh, một trang web phân tích dữ liệu. Một bản phân tích nghiêm túc thường thừa nhận giới hạn của chính nó. Một bản phân tích nghiêm túc không khẳng định chắc chắn tuyệt đối. Một bản phân tích nghiêm túc cho bạn công cụ để tự kiểm chứng, thay vì ép bạn chấp nhận kết luận của họ.
Ngược lại, một bản phân tích rác thường có những đặc điểm sau: không có nguồn dữ liệu, dùng nhiều tính từ khẳng định mạnh, chứa mệnh lệnh như phải mua ngay, sắp bùng nổ, và không bao giờ đặt câu hỏi. Nó được thiết kế để khiến bạn hành động theo cảm xúc, chứ không phải để giúp bạn hiểu thị trường. Nó giống như một chiếc bẫy được ngụy trang bằng thứ ngôn ngữ có vẻ chuyên nghiệp.
Tôi đã chứng kiến quá nhiều người mất tiền vì những chiếc bẫy như vậy. Họ mua một token vì một chuyên gia trên mạng nói rằng nó sẽ tăng giá. Một tuần sau, token biến mất. Rug pull? Tôi đã thấy từ 2021. Họ không biết rằng chuyên gia đó được trả tiền để quảng cáo, hoặc cũng chỉ đang đoán mò. Khi thị trường đảo chiều, họ ôm một khoản lỗ và tự trách mình. Nhưng họ không nên tự trách mình. Họ nên trách hệ thống đã cho phép những thứ rác rưởi được gọi là phân tích.
Vậy chúng ta phải làm gì? Tôi không có một giải pháp lớn. Tôi chỉ có một lời đề nghị nhỏ: hãy bắt đầu coi sự trống rỗng là một phần của phân tích. Khi bạn mở một báo cáo và thấy nó thiếu dữ liệu, hãy coi đó là một kết quả có ý nghĩa. Đừng vứt nó đi. Hãy đọc nó như một tín hiệu về độ tin cậy của nguồn thông tin. Nếu một hệ thống nói với bạn rằng nó không đủ dữ liệu, điều đó có nghĩa là nó đang tôn trọng bạn. Nếu một nhà phân tích nói với bạn rằng họ không đủ dữ liệu, điều đó có nghĩa là họ đang tôn trọng bạn. Và trong một thế giới đầy rẫy những lời khẳng định thiếu căn cứ, sự tôn trọng đó đáng giá hơn một trăm dự đoán.
Tôi ngồi xuống, mở lại file trống rỗng kia. Tôi sửa tiêu đề từ PhânTich_DoAn_1.md thành BaiHoc_VeSuKhiemNhan.md. Tôi lưu lại. Tôi sẽ không xoá nó. Nó sẽ là một lời nhắc cho tôi trong những ngày tôi muốn viết một điều gì đó thật nhanh. Hãy nhớ rằng trước khi trở thành một nhà phân tích, tôi là một người kiểm tra mã nguồn. Tôi được đào tạo để tìm ra những điểm bất thường và không bao giờ bỏ qua những chi tiết nhỏ. Cái tôi của tôi thích được lắng nghe, nhưng sự trung thực của tôi quan trọng hơn cái tôi.
Thị trường hiện tại là một thị trường giảm. Những giao thức yếu đang chảy máu. Thanh khoản đang rút đi. Trong bối cảnh đó, một bản phân tích sơ sài có thể khiến độc giả đưa ra quyết định sai lầm. Một nhận định hãy bán khi không có dữ liệu có thể khiến họ bán tháo đáy. Một nhận định hãy mua khi không có dữ liệu có thể đẩy họ xuống hố sâu hơn. Cách hành động an toàn nhất là dừng lại, thu thập thông tin, và nếu không có thông tin, hãy nói điều đó.
Tôi không nói rằng tôi sẽ từ chối viết về các dự án mới. Tôi sẽ vẫn viết, nhưng tôi sẽ chia các bài viết của mình thành hai loại. Loại thứ nhất là phân tích: một bài viết dựa trên dữ liệu đã kiểm chứng. Loại thứ hai là quan sát: một bài viết dựa trên ấn tượng và đánh giá sơ bộ. Một bài viết loại thứ hai sẽ không có những tuyên bố mạnh mẽ. Nó sẽ nói có vẻ, dường như, cần theo dõi thêm. Nó có thể kém hấp dẫn, nhưng nó sẽ không gây hại. Và đó là một tiêu chuẩn mà tôi sẵn sàng chịu đựng.
Trong một ngành công nghiệp trẻ như blockchain, việc đưa ra những tiêu chuẩn khắt khe là một cách để trưởng thành. Tôi muốn Việt Nam có một thế hệ nhà phân tích đáng tin cậy, không chỉ là một thế hệ nhà phân tích nhanh nhẹn. Tôi muốn những bài viết của tôi có thể được trích dẫn năm năm sau mà không khiến tôi xấu hổ. Tôi muốn độc giả của tôi an toàn. Và tôi tin rằng sự an toàn bắt đầu từ việc thừa nhận những gì chúng ta không biết.
Tôi nhớ có một biên tập viên từng yêu cầu tôi viết lại một thông cáo báo chí thành một bài phân tích. Anh ta nói rằng thuật toán tìm kiếm sẽ thưởng cho nội dung mới, và tôi cần thêm khoảng ba mươi phần trăm thông tin mới để bài viết được xem là hữu ích. Tôi hỏi: dữ liệu mới ở đâu? Anh ta im lặng một lúc rồi nói rằng tôi có thể tự suy luận. Tôi từ chối. Không phải vì tôi không có trí tưởng tượng. Mà vì tôi biết rằng suy luận mà không có dữ liệu sẽ sinh ra bịa đặt. Và bịa đặt, dù được trình bày dưới dạng nào, đều là một thứ rác rưởi. Từ chối một công việc như vậy có thể khiến tôi mất đi một khách hàng, nhưng nó giúp tôi giữ được mối quan hệ với chính mình.
Nếu bạn hỏi tôi bây giờ, điều gì sẽ xảy ra trong ngành phân tích blockchain trong năm tới, tôi có thể đưa ra một vài phỏng đoán. Tôi nghĩ rằng áp lực từ các nhà đầu tư tổ chức sẽ buộc các nhà phân tích phải trích dẫn dữ liệu chặt chẽ hơn. Tôi nghĩ rằng các công cụ phân tích on-chain sẽ trở nên thông dụng hơn, giúp người đọc tự kiểm chứng. Tôi nghĩ rằng những kẻ bịa chuyện sẽ dần bị đào thải, bởi vì thị trường sẽ có ít tiền hơn để nuôi chúng. Nhưng tôi cũng lo rằng AI sẽ tạo ra nhiều rác hơn, và sự phân biệt giữa thật và giả sẽ càng khó khăn. Vì vậy, hãy bắt đầu rèn luyện khả năng nói không đủ dữ liệu của bạn từ bây giờ.
Cuối cùng, tôi muốn dành một chút thời gian để nói về sự kiên cường. Năm 2022, tôi bị chế giễu vì quá cảm tính. Năm 2024, tôi được một quỹ đầu tư trích dẫn. Sự thay đổi không đến từ việc tôi trở nên khô khan hơn. Nó đến từ việc tôi học được cách neo cảm xúc của mình vào dữ liệu. Tôi vẫn viết với sự tức giận khi nhìn thấy một vụ lừa đảo, nhưng sự tức giận của tôi phải có bằng chứng. Tôi vẫn viết với hy vọng về một hệ sinh thái phi tập trung thực sự, nhưng tôi phải nhìn vào thực tế thể chế hoá. Cảm xúc và dữ liệu không đối lập nhau. Chúng bổ sung cho nhau, giống như ranh giới giữa một câu chuyện hay và một bài phân tích chính xác.
Bây giờ, hãy để tôi kết thúc bằng một câu hỏi. Nếu một cỗ máy biết nói tôi không đủ dữ liệu, tại sao con người chúng ta, những người được ban cho lý trí, lại không làm được điều đó? Có phải vì chúng ta sợ rằng nếu thừa nhận không biết, chúng ta sẽ mất đi sự chú ý của người khác? Có phải vì chúng ta sống trong một thế giới mà sự tự tin được đánh giá cao hơn sự trung thực? Có lẽ. Nhưng tôi chọn tin rằng một thị trường thông minh sẽ trả thưởng cho những người trung thực. Tôi chọn tin rằng sự trống rỗng trung thực sẽ chiến thắng sự đầy đủ giả tạo. Và tôi sẽ viết như vậy, cho đến khi tôi không còn gì để nói.
Còn bây giờ, tôi vẫn đang theo dõi các tín hiệu từ on-chain, vẫn đang kiểm tra mã nguồn, vẫn đang lọc ra những bản phân tích rác để bảo vệ bạn đọc của mình. Tôi không hứa sẽ luôn đúng. Nhưng tôi hứa sẽ không đánh lừa bạn bằng những con số bịa đặt. Bởi vì ICO scam? Tôi đã thấy từ 2017. Và tôi không muốn lặp lại lịch sử lần nữa.